h1

TÌNH CÁT BỤI

18/01/2010

Một ít tơ xanh rụng tóc hồ
Nơi đâu là nghĩa trắng hư vô
Bao nhiêu bông thắm đằm gương nước
Soi đến không cùng đất bạc thô

Mỗi ngày tôi vẫn đến bên chân
Thả chẳng xa và nắm chẳng gần
Đôi mảnh thơ hồng hương đắm đuối
Ơi tình cát bụi mãi còn ngân !

Advertisements
h1

CỤ SÁU NƠI XÓM NHỎ VỪA SAY, KHINH KHOÁI CHIA TAY, HẸN GIỮA TUẦN TRĂNG LẠI UỐNG

18/01/2010

Chơi quàng qua xóm nhỏ
Quên “làng-không-có-đâu”
Gặp người bên mái cỏ
Trò khỉ rỡn đôi câu

Cuộc đời cũng lắm chuyện
Đắng cay mà nhẹ tênh
Không ghiền vẫn cứ uống
Men rượu chiều lênh đênh

Gợn mây và mảy bụi
Vơ vẩn mộng lưng trời
Chữ “vừa” cùng lĩnh ý
Hẹn một chén trăng mời.

h1

QUÊ NHÀ

18/01/2010

I

Không lưu lạc đất khách
Quê nhà chớm bạc đầu
Bao năm thân thế huyễn
Một sớm thẹn mày râu
Nào đâu đường lối trúc
Hoang thôn bước dãi dầu
Chẳng được như người trước
Am cỏ chí vô cầu
Ngâm tràn câu thanh khí
Giọt lệ thấm ngàn thâu.

II

Bao năm dài kín cửa
Bụi vẫn bám tình quê
Chưa quên hết một chữ
Có chăng ta đã về
Thời thế không lời nói
Phàm thánh chẳng còn chi
Núi xanh lòng xử sĩ
Trăng tỏ ý trời ghi.

h1

VỀ VƯỜN

18/01/2010

I

Ngày xa, không ước hẹn
Về lại, chuyện đâu ngờ
Vườn hoang khô đất đá
Chân ngập ngừng bâng quơ
Lỡ mùa theo đậu sắn
Vui vận trúc am che
Nuôi thánh thai tròn lớn
Phiêu phiêu ngọn gió hè.

II

Vườn xưa người bỏ lại
Hôm sớm anh em về
Xới đất trồng rau cải
Bình thường mộng gối Quê
Rào thưa như hạn bước
Sách nát, chí đâu cùn
Một nhát cuốc Vô Trước
Đầm đìa mạch Nước phun.

h1

KHÔNG ĐỀ

18/01/2010

Lên xuống cùng thiên hạ
Bao sắc hương lòng qua
Đêm ngụ vườn sương lạ
Sáng về gác mây xa
Lẽ mầu không còn nói
Mặc sức đời xông pha
Trời đất hồn nhiên bước
Cười trận gió tinh ma.

h1

TẶNG NGUYỄN ĐỨC SƠN

18/01/2010

Gẫm những cuộc chơi đùa
Chạy dài thiên cổ
Đều để lại một lỗ
Thật to.

h1

ĐI THĂM ẨN SĨ

18/01/2010

Gặp ông trong đám cỏ
Cười một tiếng thật to
Như gió